Đáпg ɫɦươпg пgười cɦɑ già 72ɫ đạρ xícɦ lô xiп cơɱ пuôi coп gái ɫâɱ ɫɦầп: Có 2 coп ɫrɑi пɦưпg kɦôпg dáɱ пɦờ vả

Người xưa nói “thất thập cổ lai hy”, nghĩa là ai may mắn sống qua tuổi 70 đã được xem như phước, có phần. Vậy mà trong câu chuyện của cụ ông đạp xích lô nuôi con gái mắc bệnh tâm thần, chăm lo cho vợ đau yếu… thì tuổi tác lại là một niềm đau.

12 giờ trưa, trời nắng chói chang, bố già Nguyễn Văn Phải (72 tuổi) còng lưng đạp chiếc xích lô về bãi đậu dưới chung cư. “Ông Phải, nay không xin được hộp cơm từ thiện nào à?”, một người bán nước hỏi. Cụ ông móm mém cười: “Nay không có cô ơi”. “Vậy rồi ăn cái gì?”, bà bán nước hỏi tiếp. “Mua bó rau ăn với hột vịt luộc thôi cô”.

Gửi chiếc xe xích lô cũ kỹ, cụ ông bước nhanh nhẹn lên lầu 3 của chung cư. Đây là căn nhà được nhà nước cấp thuộc chung cư Ấn Quang (Q.10, TP.HCM). Quanh đây, ai cũng gọi ông là “bố già”, Họ ví ông như “chim tha mồi về tổ” để lo cho cả gia đình.

hình ảnhCụ ông 72 tuổi đạp xích lô đi xin cơm giữa trời nắng nóng (Ảnh: Thanh Niên)

Căn chung cư rộng chừng 30 m2, chị Nguyễn Thị Ngọc Nga (41 tuổi, con gái ông) ngồi bệt một góc trong nhà, mặc quần áo rực rỡ màu sắc, móc kính mát trước cổ áo, khăn quấn đầu, đội nón, mở 4 chiếc quạt gió thổi vù vù hướng về phía mình giống như đang ngồi bãi biển. Chị liên tục lắc lư, miệng lầm bầm gì đó, mà chỉ có ông Phải và vợ hiểu được.

Bà Đỗ Thị Ngọc Dung (67 tuổi, vợ ông Phải) cho biết, sau một lần té xe năm 17 tuổi, con gái bà sưng đầu nên bà lấy dầu thoa cho con, khi chỗ sưng xẹp cũng không còn ai để ý nữa. 1 năm sau, bỗng hàng xóm nói con gái bà hay lên sân thượng chung cư nói, cười, khóc một mình lạ lắm. Đưa con đi khám ông bà mới vỡ lẽ ra con bị tâm thần phân liệt vì tổn thương dây thần kinh trên não.

“Ngày trước tôi lo công việc quá, chỉ đưa rước nó đi học xong lao vào kiếm tiền cơm cháo qua ngày, nếu để ý kỹ thì không đến nông nỗi này, hối hận lắm”, kể đến đây bà Dung khựng lại, mắt đỏ hoe. Suốt 20 năm trời, ông bà vừa làm thuê làm mướn, vừa chăm con và trò chuyện với con gái như một đứa trẻ thơ, dùng chính tình yêu thương của mình để bù đắp sự sơ suất ngày nào.

Ngoài chị Nga, ông Phải còn 2 người con trai nữa. Con đầu 43 tuổi làm nghề chạy xe ôm, con út 39 tuổi công việc bấp bênh. Ông kể: “Thằng lớn vợ bỏ khi con gái nó mới 3 tuổi, tôi nuôi con bé từ đó đến nay. Nó đi chạy xe ôm lo tiền học cho con còn chẳng đủ nói gì phụ cha mẹ”.

hình ảnhĐể nuôi con gái tâm thần (ảnh trái) khiến cụ ông cố gắng đến cùng (Ảnh: Thanh Niên)

Bà Dung nhớ lại, ngày con gái mới phát bệnh không còn nhận ra cha mẹ là ai nữa, liên tục quấy phá, la hét, vệ sinh cá nhân cũng không tự lo được. Khi đó, bà phải nghỉ việc lao công ở trường học để vào viện chăm con. Một thời gian sau, bà cũng phát hiện bị tim và đủ thứ bệnh lặt vặt khác nên không còn đi xin việc được nữa.

Mỗi nửa tháng, trên chiếc xe xích lô, người cha già này lại chở con gái quãng đường gần 3 km đến bệnh viện để tìm lại ý thức. Mỗi lần như vậy, đôi chân người cha vốn yếu ớt vì bị suy giãn tĩnh mạch lại có một sức mạnh phi thường. Cầm tấm hình con gái thời trẻ, ông nói: “Hồi xưa nó đẹp quá. Không hiểu sao ông trời bắt nó như vậy. Phải con tôi mà bình thường, giờ chắc cuộc sống của gia đình tôi đã trọn vẹn hơn, tôi cũng không phải cực như này”.

Khi được hỏi: “Ông mệt lắm không ạ?”. Cụ ông móm mém cười gượng: “Mệt lắm mà phải cố thôi, không đạp đi là chết đói, nghĩ cũng tủi thân vì nay già yếu lắm rồi…”, nói đến đây mắt cụ ông ừng ực nước trực trào, ông vội quay đi.

hình ảnhCăn nhà nhỏ cả gia đình sống dựa vào nhau (Ảnh: Thanh Niên)

Thương và xót quá, nhìn hình ảnh cụ ông da đen sạm vì cháy nắng, đôi mắt mờ đục, mồ hôi ướt sũng cả áo sau một buổi trưa rong ruổi ngoài đường mà thấy đau lòng các mẹ ạ! Đời một người đàn ông, vất vả ngược xuôi suốt hàng chục năm ròng để lo cho con cái thì đáng ra lúc về già phải như trái chín cây, được hưởng thành quả, được con cháu phụng dưỡng.

Vậy mà số phận đẩy đưa, cái nghèo cái bệnh kéo dài dai dẳng, khiến lưng người cha dù đã còng, mắt đã mờ… vẫn phải mưu sinh lo lắng cho gia đình. Đúng là thương con chẳng ai bằng cha bằng mẹ. Vậy mà xã hội ngoài kia, còn nhiều lắm những câu chuyện đau lòng, nào là chồng đánh vợ, mẹ bỏ rơi con mới sinh, cha đi biệt xứ vì không chịu nổi áp lực nuôi gia đình…

Thế nên, nhìn lối sống của ông Phải mà thấy vui lây vì cuộc đời còn điều tươi đẹp. Họ tuy nghèo tiền mà giàu tình cảm, nên tình yêu đôi lứa, tình yêu với con cái luôn gắn bó keo sơn, chứ không như nhiều gia đình bây giờ, điều kiện đủ đầy, cái gì cũng có chỉ có sự kiên nhẫn với nhau thì lại thiếu. Hàng xóm mến họ cũng bởi vì nhân cách ấy, ‘’giấy rách phải giữ lấy lề’’ là vậy!

Giờ đây, thời gian dần trôi, chiếc xích lô - phương tiện mưu sinh của ông Phải đã trở nên cũ kỹ, lỗi thời. Hôm nay còn có bữa no, nhưng ngày mai “sống hay ch.ết’ lại chẳng dám nghĩ tới. Vậy nên, hy vọng lắm hai cậu con trai còn lại, cố gắng phấn đấu làm ăn để hỗ trợ mẹ cha già, đừng để họ đơn độc giữa cuộc đời quá khắc nghiệt.

hình ảnhCụ ông ứa nước mắt khi kể hoàn cảnh của mình (Ảnh: Thanh Niên)

Thấy thương cho hoàn cảnh của ông bao nhiêu thì càng mong cho những người con, người cháu trên cõi đời này, ai cũng biết yêu quý mẹ cha. Đừng phụ bạc hay đối xử tệ với họ, bởi chỉ trong gian khó mới hiểu, chỉ có gia đình mới sẵn sàng hy sinh cho nhau.

Đừng cung phụng người ngoài mà quên lãng đấng sinh thành, đừng ngon ngọt với cấp trên mà đi nói lời cay đắng với phụ mẫu. Đừng chỉ quan tâm mua quà cho người yêu mà quên mất đi những ngày trọng đại của gia đình. Nên nhớ, chỉ có mẹ cha mới yêu thương ta vô điều kiện, đừng để mất đi rồi mới biết quý trọng và yêu thương!

Tags:
Cɦɑ già пặпg пɦọc vác 200kg quà quê lêп ρɦố cɦo vợ coп đỡ kɦổ: Mồ ɦôi rơi suốɫ 10 ɫiếпg đồпg ɦồ

Cɦɑ già пặпg пɦọc vác 200kg quà quê lêп ρɦố cɦo vợ coп đỡ kɦổ: Mồ ɦôi rơi suốɫ 10 ɫiếпg đồпg ɦồ

Về quê thăm nhà ít hôm rồi trở lại với guồng quay mưu sinh ở thành phố, hầu như ai cũng mang theo một chút quà dân dã để dành tặng bạn bè, đồng nghiệp nơi chốn phồn hoa. Họ tỉ mỉ, cẩn thận gói gém từ bó rau, miếng thịt, bánh kẹo,… để người thân ‘lên trên đó có cái mà ăn'.

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất