Mẹ đi xɑ, пgười cɦɑ пɦẫп ɫâɱ bỏ rơi, пɦữпg đứɑ ɫrẻ ɱếu ɱáo:"bà ơi, coп ɱuốп được đi ɦọc..."

Mộɫ ɫɦáпg sɑu пgày ɱẹ quɑ đời, eɱ Nguyễп Cɑo Miпɦ Hằпg (SN 2011) cùпg 2 пgười eɱ gái đɑпg ρɦải пươпg ɫựɑ vào bà пgoại già ɫroпg kɦu пɦà ɫrọ ẩɱ ɫɦấρ ɫại quậп Cẩɱ Lệ, Đà Nẵпg. Bɑ bỏ đi kɦi eɱ còп cɦưɑ biếɫ đi, lại kɦôпg ɱɑy bị ɱắc bệпɦ độпg kiпɦ, ɫeo cơ ɫừ lúc 5 ɫuổi, пɑy ɱẹ cũпg kɦôпg còп kɦiếп ɫươпg lɑi củɑ cɦíпɦ Hằпg và 2 đứɑ eɱ пɦỏ ɱịɫ ɱờ kɦi kɦôпg cɦɑ ɱẹ, kɦôпg пɦà, kɦôпg được ɦọc ɦàпɦ.

Tương lai mịt mờ

Một ngày cuối năm, chúng tôi đến thăm gia đình của Hằng ở tổ 14, phường Hòa Thọ Tây, quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng. Lối vào căn phòng trọ của em quanh co qua những khu nghĩa trang, hẻm nhỏ, lại không có địa chỉ cụ thể khiến đoàn phải nhiều lần dừng chân hỏi thăm đường.

Vừa bước vào căn phòng, sự ngột ngạt, mùi ẩm thấp xộc vào mũi những vị khách lạ. Thế nhưng đó lại là nơi ở của 4 bà cháu Hằng. Những người hàng xóm kể lại rằng “giữa tiết trời lạnh này, phòng không có giường, ngày mẹ mấy đứa còn sống, đau bệnh nặng cũng chỉ nằm đất thôi, nhà cũng không có tiền, có lúc phải sống nhờ vào tình thường của những người hàng xóm cho gì ăn nấy”.

Ba bỏ đi, mẹ vừa qua đời khiến tương lai ba đứa trẻ Đà Nẵng mịt mờ. Ảnh: Nguyễn BìnhCách đây 1 tháng chị Nguyễn Thị Hồng Phúc (43 tuổi, mẹ của Minh Hằng) vốn đã mang trong người nhiều căn bệnh hiểm nghèo đột ngột đau nặng, phải nhập viện. Không có khả năng chi trả viện phí chị đòi về mặc cho gia đình can ngăn.

Chị Phúc qua đời 1 tuần sau đó, để lại 3 đứa con thơ cho bà ngoại già. Hoàn cảnh càng khốn khó hơn khi ngay cả đám tang của chị cũng không có nơi để tổ chức, một vài mạnh thường quân hay tin đã quyên góp tiền giúp gia đình mai táng.

Trong khi đó, con gái đầu của chị Phúc là em Nguyễn Cao Minh Hằng bị mắc căn bệnh động kinh teo cơ từ khi 5 tuổi. Em từng được gia đình đưa đi khám chữa, nhưng cũng bởi vì kinh tế khó khăn nên việc điều trị cho em phải dừng lại. Bệnh ngày càng nặng cùng với hoàn cảnh thiếu thốn, cơ thể em ngày càng đau nhức, suy dinh dưỡng nặng.

Đến nay, Hằng chỉ có thể ngủ ngồi. Bà ngoại em kể em nằm cũng thấy đau. Hằng không ăn được cơm, mỗi ngày chỉ uống sữa để cầm cự. Hai em Nguyễn Thị Nga (8 tuổi) và Nguyễn Cao My (6 tuổi) đang ở tuổi đến trường nhưng chưa biết đến lớp học, tập sách là gì.

“Con muốn được đi học”

Nhắc đến chuyện gia đình con gái, bà Nguyễn Thị Nhàn, bà ngoại của Hằng cho hay, 7 năm trước gia đình bà xảy ra biến cố nên phải bán nhà. Bà cùng mấy mẹ con chị Phúc đi ở trọ, hết chỗ này đến chỗ khác, mỗi nơi chỉ ở 3 đến 4 tháng.

Thêm vào đó, công việc lao động chân tay của chị Phúc cũng chỉ giúp mấy bà cháu có cơm qua ngày, không có điều kiện cho các cháu đi học. Thời gian chị Phúc đau ốm, những người anh em khác của chị cũng chỉ giúp được phần nào bởi ai cũng khó khăn.

Thế nhưng, cũng trong không gian ngột ngạt của căn phòng trọ ẩm thấp, cô con gái thứ 2 của chị Phúc là Nguyễn Thị Nga lại ngây ngô với lời chia sẻ: “Con muốn được đi học, con rất thích được đến trường”.

Nụ cười của em rạng rỡ, ánh mắt sáng lên hy vọng khiến mọi người xót xa. Tuy nhiên, khi chị gái Hằng còn đang bệnh nặng chưa được điều trị, bữa cơm hàng ngày của mấy bà cháu đang còn nhờ cậy vào bà con lối xóm thì con đường đến trường của các em Nga, em My còn rất xa xôi.

Tags:
Giữɑ ɫrời kɦuyɑ, пgười sɑy giấc, kẻ пɦọc пɦằп kiếɱ ɱiếпg ăп:'Vì ɱưu siпɦ, ɫrời ɱưɑ réɫ vẫп ρɦải làɱ việc ɱiệɫ ɱài'

Giữɑ ɫrời kɦuyɑ, пgười sɑy giấc, kẻ пɦọc пɦằп kiếɱ ɱiếпg ăп:"Vì ɱưu siпɦ, ɫrời ɱưɑ réɫ vẫп ρɦải làɱ việc ɱiệɫ ɱài"

Vào lúc giữɑ kɦuyɑ, kɦi ɱà ɑi cũпg đều đɑпg sɑy пgủ, ɫɦì đâu đó ɫrêп các пẻo đườпg vẫп bắɫ gặρ ɦìпɦ ảпɦ пɦữпg пgười dâп lɑo độпg lặпg lẽ ɱưu siпɦ ɫroпg đêɱ ɫối.

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất